Chào bạn, hãy ĐĂNG KÝ tham gia diễn đàn nhé.
  • Login:

Chào mừng đến với Diễn đàn học sinh Trần Phú Hà Tĩnh.

Chào bạn, hãy ĐĂNG KÝ làm thành viên diễn đàn TRANPHUHT.COM để được hỗ trợ tốt nhất nhé.
Chúc bạn một ngày vui vẻ ^^!.

CTLINK - DỊCH VỤ CHUYỂN PHÁT NHANH UY TÍN HÀNG ĐẦU VIỆT NAM Làm áo lớp

Thông báo cuộc thi Mr & Miss Trần Phú 2013

Love Telling nvt87.utehy nhắn với admin - thpt tran phu: trời lạnh làm chén rượu ốc đê.....admin..........đi được call....inbox Thiên Thần Gãy Cánh nhắn với <3: Have a nice day WBOYthethoisao nhắn với Mùa hè: Về hè mà chán thế nhỉa :v muốn đi òi. Diễn đàn TP từ ngày mình đi cũng vắng xtanh .... Lady Killer nhắn với all....: vui vại ) Thiên Thần Gãy Cánh nhắn với hondacodon: Con dê xin chào chú yêu! chúc chú tháng mới vui vẻ, hạnh phúc và thành công nhá! <3 Coastal nhắn với huongnham: Ban quản trị sẽ cố gắng nhưng quan trọng là ở các thành viên nữa chú à nguyendinhhung93 nhắn với all mem 12 tpht: chúc các bạn ôn thi tốt và đạt được kết quả cao trong 2 ki thi sắp tới. huongnham nhắn với @all: Sao dạo này room vắng thế nhỉ? ban quản trị nên có kế hoạch vực lại đi chứ nvt87.utehy nhắn với admin: chúc admin ngủ ngon,a e ngủ khỏe.....có giấc mơ đẹp..^_^.... nvt87.utehy nhắn với forum@tranphuht: thông điệp yêu thương ^_^... Gooner Trần Phú nhắn với All: Super Spam đã trở lại Cái độ phá hoại rum vẫn như xưa !!!!!!!! Ngọa Long nhắn với ALL: NL chúc cả nhà ngày mới tốt lành ... ^^ virut_coi nhắn với @@: Nhóm ĐHV cũ ko thể dùng dc chatbox @@ Mr.Còi nhắn với All mem: Anh chị em cố gắng làm cho 4rum xôm lại nào hoa_hong_xanh nhắn với anh: nhớ lắm tềnh yêu ơi!!! bithu_bimbim nhắn với <3: Chúc mọi người năm mới vui vẻ, trẻ, khỏe, học tập, làm việc tốt và hạnh phúc nhé Trang Phan nhắn với cuộc đời sv: uiui...sự nghiệp đăng ký môn học ở Đại học..hơn cả đi tu hành chín quả, LBQ_ANDEHITA1 nhắn với addmin: hay the hien nhung gi minh co Coastal nhắn với all: Hẹn gặp lại tieudang_map nhắn với Các thầy cô giáo: Chúc các thày cô một ngày lễ thật ý nghĩa

Kết quả 1 đến 1 của 1
  1. #1
    Ở nhà chăm con...
    Ngày tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    4,621
    Thanks
    873
    Thanked 2,245 Times in 894 Posts
    Blog:
    8

    Mặc định Death Angel - Linda Howard





    ...For the Beginning...



    Drea, Andrea, Andie, những cái tên khác nhau, gần gũi khá quen thuộc, nhưng vẫn khác nhau. Ba cái tên ba con người, nhưng cũng vẫn chỉ là một, một người phụ nữ, một kẻ sống sót.



    Một người phụ nữ thông minh, nhưng lại luôn tỏ ra mình là một kẻ ngu ngốc sống sót được trong một thế giới đầy rẫy những âm mưu hay thủ đoạn. Cô không phải là một người phụ nữ trong sạch, cô dùng sex để đoạt được những gì mình muốn từ những người đàn ông, cô mang trên mình lớp vỏ bọc của một kẻ ngu ngốc chỉ biết hưởng thụ, mua sắm, làm đẹp…. Nhưng mọi thứ đã thứ đã thay đổi, chỉ một buổi chiều và mọi thứ đều thay đổi.



    Gã chẳng phải là một người tốt, gã không phải là một người bình thường, gã thậm chí cũng chẳng phải là người sống trong vòng pháp luật, gã là một sát thủ với đầy đủ trí thông minh, bản năng cũng như kỹ năng của một kẻ giết người. Gã biết mình có gì và có thể tận dụng những gì, đó chỉ là một buổi kiểm tra, kiểm tra tầm quan trọng của gã đối với kẻ đang có hợp đồng với gã, Rafael Salina, một kẻ đủ thông minh để có được chỗ đứng quan trọng trong thế giới ngầm. Và đó đúng là một bài kiểm tra, khi thách thức cái tôi của Rafael khi đòi hắn chia sẻ người phụ nữ của mình, đó chỉ là một bài kiểm tra, một buổi chiều, thỏa mãn những cũng chỉ đến mức đó mà thôi. Như gã đã nói.



    Một lần là đủ rồi



    Nhưng có thật là như thế, có thật tất cả chỉ dừng trong một buổi chiều. Không chỉ là sex mà còn cái gì đó hơn thế nữa, sâu tận trong tim.



    Death Angel không chỉ là về tình yêu nam nữ giữa hai con người, mà còn có cái gì đó trong câu chuyện này nói lên một cơ hội thứ hai cho tất cả mọi người. Hình ảnh khi Andrea chết, và Simon ở đó lặng câm nơi chiếc xe bị đâm nát, đợi cùng với cô, đợi cái chết đến đưa cô đi dù chính gã vô tình hay cố ý đã đem cô đến đó. Và lời cuối cùng cô thốt ra ‘Angel’, có chút gì đó tàn nhẫn trong đó, khi Simon chỉ đơn thuần bước đi, hoàn thành nhiệm vụ của mình, lặng lẽ bước về phía chiếc xe tải và quay lại với thế giới đầy máu và không nhân tính.



    Nhưng tất cả không chỉ dừng ở đó, bởi vì Linda đã cho cả hai một cơ hội thứ hai, Drea đã chết, người phụ nữ mang chiếc vỏ bọc xinh đẹp với mái tóc vàng rực rỡ trong nắng chiều đã chết, hoàn toàn, cô thực sự đã chết, trong nửa giờ đồng hồ, người ta đã gần như chôn cất cô, nhưng phép màu đã xảy ra, khi ở nơi đó, trên thiên đàng, thế giới bên kia, có những thiên thần trong quầng sáng dịu ngọt không cho phép điều đó xảy ra, và thay chỗ cho một Drea là một con người mới, Andrea, con người thực sự, không giả dối, lừa lọc, không trá hình đã lại được sinh ra.




    Một phép màu.



    Một phép màu không chỉ cho Andrea, mà còn cả với Simon nữa. Simon những tưởng Andrea đã chết, anh chỉ là ở đó, lặng câm trong thế giới trống rỗng còn lại, giống như có gì đó trong anh bị lấy mất, dù vốn dĩ thế giới của anh đã trống rỗng lắm rồi. Cái cách Simon không thể quên cô, không thể quên cái chết của cô dù anh đã chứng kiến rất nhiều cái chết, cách anh hy vọng khi kiếm tìm những bài báo của vụ tai nạn dù họ không nhắc đến tên cô, dù anh không biết liệu đó là cô. Cách anh bỏ lại mọi thứ, vũ khí, sự thận trọng cần thiết , hay an toàn cho mình, bỏ lại tất cả chỉ để chạy đến, để quay lại, để hy vọng rằng đó là cô, rằng cô còn sống dù đó là hy vọng mong manh bởi anh đã ở đó nhìn cô chết. Cách anh khóc vì cô còn sống, vì phép màu đã xảy ra.



    Kẻ sát nhân đã khóc.





    Phần giới thiệu này là do wivy viết nghen các ss, truyện do wivy, em, ss belusa (diễn đàn vietlangdu) dịch và ss hapi (diễn đàn ficland) hiệu đính, hiện đang được đăng trên diễn đàn vietlangdu, blog wivy và giờ là cả blog của em hehe, mời các ss thưởng thức nha









    CHƯƠNG 1:

    (chuyển ngữ: wivy)



    Thành phố New York



    “ANH HOÀN THÀNH CÔNG VIỆC THẬT XUẤT SẮC,” RAFAEL SALINAS KHEN NGỢI gã sát thủ, kẻ đang đứng tít phía bên kia căn phòng, gần cánh cửa. Dù là do gã đàn ông đó không thích đến gần bất kỳ người nào khác, hay là do gã không đủ tin tưởng Salinas và đang để cho mình một đường thoát phòng trường hợp cuộc gặp trở nên không thuận lợi – thì trong cả hai trường hợp gã cũng là một kẻ thông minh. Những kẻ luôn cảnh giác với Salinas đều sống lâu hơn những kẻ tin tưởng hắn. Drea Rousseau, người đang cuộn mình gần bên cạnh Salinas, chẳng thèm quan tâm xem lý do của gã sát thủ là gì, chỉ cần gã xa xa cô ra một chút là được.



    Gã khiến cô sởn gai ốc, cái cách mà gã dường như không bao giờ chớp mắt. Trước đây cô đã từng nhìn thấy gã, và tại cuộc gặp ấy gã rõ ràng là ghét sự hiện diện của cô. Gã đã đặt cái nhìn thẳng thừng không chớp mắt của gã vào cô thật lâu đến nỗi cô bắt đầu tự hỏi liệu có phải gã có thói quen khử những ai có thể nhận diện gã, tất nhiên trừ những người thuê gã ra, và thậm chí có thể gã cũng khử họ luôn sau khi tiền được an toàn chuyển đến tay gã, hoặc trong tài khoản của gã, hoặc theo bất kỳ phương cách nào mà các sát thủ nhận được tiền công của mình. Cô chẳng biết tên gã là gì, mà cô cũng chẳng muốn biết, bởi trong khi người ta nói sự thật để được tự do, thì trong trường hợp này, cô nghĩ nó có thể chỉ đưa đến chỗ chết mà thôi. Cô nghĩ về gã như một sát thủ của Rafael, nhưng thực tế gã không phải là một trong những đám tay sai của Rafael; gã là kẻ hoạt động tự do, gã được thuê bởi bất kỳ ai có thể trả tiền cho gã. Ít nhất là hai lần rồi, đó là những gì cô biết, Rafael đã ra giá.



    Để tránh không nhìn vào gã và có thể nhận phải cái nhìn chằm chằm đáng sợ đó chiếu vào cô lần nữa, cô xem xét một cách khó chịu vào lớp sơn màu đỏ tươi trên móng tay mình. Cô vừa mới sơn nó sáng nay thôi, nghĩ rằng nó sẽ hợp với cái váy bó lụa màu trắng kem mà cô đang mặc, nhưng cái màu đỏ nền này quá chói. Đáng ra cô nên dùng màu hồng nhạt, hoặc một màu gì đó dịu nhẹ và gần như trong suốt để phối màu với bộ cánh thay vì làm tương phản với nó. Thôi thì, sống và học hỏi mà.



    Khi gã sát thủ không thèm đáp lời, mà cũng chẳng vội vàng bảo đảm với Rafael rằng gã rất vinh dự được làm việc cho hắn như những kẻ khác, những ngón tay của Rafael gõ gõ liên hồi lên đùi hắn. Đó là một thói quen khó bỏ của Rafael khi hắn không thoải mái lắm, một cử chỉ dễ nói, ít nhất đó là do Drea nghĩ thế. Cô luôn cực kỳ để ý đến tất cả mọi tâm trạng, mọi thói quen của hắn. Hắn không thực sự sợ, nhưng hắn, cũng như gã kia, đang cảnh giác, điều đó có nghĩa là có hai tên đàn ông thông minh đang cùng ở trong căn phòng này.



    “Tôi muốn đề nghị thêm cho anh một khoản thưởng,” Rafael nói. “Thêm khoảng một ngàn đô. Thấy thế nào ?”



    Drea chẳng hề ngước nhìn lên, dù cô nhanh chóng thấu hiểu lời đề nghị và hàm ý dưới nó là gì. Cô đã gặp khá nhiều khó khăn để học cách không bao giờ tỏ ra hứng thú với bất kỳ giao dịch nào của Rafael, và khi hắn luôn thường xuyên hỏi cô một vài câu hỏi bất chợt ra vẻ vô ý nhưng thật ra là có chủ đích thì cô luôn giả vờ mình chẳng hiểu hắn đang nói đến cái gì. Kết quả là, Rafael không hề cẩn thận khi có cô ở gần bên như hắn đáng ra phải thế. Đối với hắn, cô chẳng hề có hứng thú với bất kể điều gì miễn là nó không đích xác ảnh hưởng đến cô, và theo một cách nào đó điều đó khá đúng, nhưng không phải theo cách Rafael nghĩ. Hắn cho rằng cô không quan tâm xem gã sát thủ đã khử ai theo lệnh hắn, rằng cô chỉ quan tâm đến việc cô đang mặc gì, hay tóc cô trông như thế nào, và về việc khiến cho Rafael mát mặt bằng cách trông thật sexy và quyến rũ đến thế nào thôi.



    Cô thì chắc chắn là cực kỳ để ý đến cái khoản cuối kia; khiến cho Rafael mát mặt trước mắt những kẻ khác luôn khiến hắn vui vẻ và hào phóng. Drea ngắm nhìn cái lắc chân bạch kim đính kim cương đang tung tẩy dưới mắt cá chân phải của cô, thích thú trước cách những viên kim cương đung đưa và lấp lánh dưới ánh sáng mặt trời, cách bạch kim rực rỡ trên nước da rám nắng của cô. Cái lắc chân này là một trong những món quà của Rafael khi hắn vô cùng vui vẻ về một thứ gì đó. Cô hy vọng với niềm hứng khởi trước sự thành công của gã sát thủ sẽ đặt Rafael trong một tâm trạng vui vẻ ngang bằng với khi hắn mua cái lắc chân này ; cô không ngại có thêm một cái vòng tay đồng bộ đâu – tất nhiên cô không bao giờ để lộ ra điều đó. Cô luôn luôn cẩn thận không bao giờ hỏi xin Rafael bất kỳ thứ gì, và luôn ooh và aah trước bất kỳ thứ gì hắn tặng cô cho dù thứ đó cực kỳ xấu xí, bởi cái thứ cực kỳ xấu xí đó thậm chí cũng có thể đem bán được.



    Cô không có chút ảo tưởng gì về tính bền vững của vị trí của cô trong đời của Rafael. Ngay lúc này cô đang đứng trên đỉnh cao của trò chơi, đủ sung mãn để thật đàn bà, đủ trẻ để không phải lo lắng về những sợi tóc bạc hay những nếp nhăn. Nhưng rồi sau một hay hai năm nữa thì thế nào, ai mà biết được ?



    Dần dần rồi Rafael sẽ chán cô, và khi thời điểm đó đến cô muốn xây dựng xong một cái tổ nho nhỏ cho bản thân mình, hầu hết là dưới dạng trang sức. Drea Rousseau biết thế nào là nghèo đói, và cô có ý định sẽ không bao giờ chịu nghèo khổ lần nữa. Cô đã cắt đứt mọi sợi dây liên kết với cái đứa cô trong quá khứ, con nhỏ Andie Butts, mục tiêu của những trò đùa quái ác bởi tên cô và tất cả mọi điều khác, cô đã biến bản thân thành Andrea (phát âm là anDRAYuh, nghe có vẻ Pháp Pháp với cô) Rousseau (để vần với cái tiếng phát âm hoa mĩ kia).



    “Cô ta,” gã sát thủ lên tiếng. “Tôi muốn cô ta.”



    Điều đó thu hút sự chú ý của cô – ai là cô ta ? – Drea ngước lên .. và dạ dày cô quặn lại. Gã sát thủ đang nhìn chằm chằm vào cô với cái nhìn lạnh lẽo không chớp mắt của gã. Cơn choáng váng đánh thẳng vào cô như sóng triều dâng; cô ta mà gã đang nói đến. Chẳng có một người đàn bà nào khác trong phòng này, gã chẳng thể ám chỉ ai khác ngoài cô. Những ngón tay giá băng của cơn hoảng loạn kinh hoàng lướt trên xương sống cô, nhưng rồi lý trí tự xác nhận lại chính nó và cô thả lỏng. Nhờ Chúa Rafael lại là một kẻ thích chiếm hữu; hắn sẽ không bao giờ -



    “Đòi thứ gì khác đi,” Rafael uể oải nói, vòng tay qua vai cô và kéo cô vào gần hắn hơn. “Tôi không thể cho đi bùa may mắn của mình được.” Hắn đặt một nụ hôn lên trán cô và Drea cười rạng rỡ với hắn, gần như lả đi vì nhẹ nhõm, dù cô cố gắng không để lộ ra rằng trong một khoảnh khắc cô đã sợ đến gần như bất tỉnh.



    “Tôi không định giữ cô ta,” gã sát thủ thô bạo nói, không hề rời mắt khỏi khuôn mặt của Drea. “Tôi muốn giao cấu với cô ta. Một lần.”



    Được bảo đảm lần nữa bởi lời từ chối ngay lập tức của Rafael trước lời yêu cầu, Drea cười. Cô có một tiếng cười ngọt ngào, du dương như những tiếng chuông trong trẻo. Rafael đã từng một lần nói với cô rằng cô làm hắn nhớ đến hình ảnh một thiên thần, với mái tóc vàng quăn dài, đôi mắt xanh to tròn, và tiếng cười ngân vang như tiếng chuông đó. Cô luôn cố tình sử dụng tiếng cười đó như thể nó là một thứ vũ khí, một lời nhắc nhở không lời rằng cô là thiên thần của hắn, bùa may mắn của hắn.



    Trước thanh âm của tiếng cười ấy, toàn bộ cơ thể của gã sát thủ dường như cứng lại, sự chú ý của gã tập trung chặt lên cô đến nỗi cô gần như có thể cảm nhận được sự động chạm của nó lên làn da cô. Cho đến lúc ấy, nếu cô thực sự nghĩ về nó, Drea sẽ nói gã vốn đã cảnh giác, nhưng thời điểm ấy bằng cách nào đó gã lại càng cảnh giác hơn, như thể toàn bộ các giác quan của hắn tăng cường, sự tập trung của gã quá dữ dội đến nỗi cô cảm thấy sự thiêu đốt của nó trên da cô và tiếng cười của cô nghẹn lại đột ngột như thể bàn tay gã đã bóp lấy cổ cô.



    “Tôi không chia sẻ,” Rafael nói, một âm nhấn khó chịu núp dưới âm giọng hắn. Những kẻ đứng đầu không bao giờ chia sẻ đàn bà của họ; nếu hắn làm thế, thì có nghĩa là hắn đã mất đi một lưỡi dao sắc, một lưỡi dao quan trọng, trong uy quyền mà hắn có với người của hắn. Chắc chắn rằng gã sát thủ biết điều đó. Nhưng họ đang ở một mình trong căn hộ tầng áp mái này, sẽ không có bằng chứng gì về việc Rafael đã làm hoặc không làm, có lẽ đó là lý do tại sao gã nghĩ gã có thế có thứ mà gã muốn.



    Một lần nữa gã sát thủ chẳng nói gì, chỉ đơn thuần là quan sát, và dù gã không hề cử động nhưng vẫn có một cái gì đó ngột ngạt gây chết người trong không khí giữa họ. Cuộn tròn người bên cạnh hắn, Drea cảm thấy được sự co giật gần như không thể nhận thấy được của Rafael, như thể hắn, cũng như cô, nhận thức được sự thay đổi trong không khí.



    “Thôi nào,” Rafael nói, giọng hắn phỉnh phờ, nhưng Drea hiểu rõ hắn ; cô cảm thấy được sự khó chịu mà hắn đang vô cùng cố gắng để che giấu, và bởi đó không phải là điều cô quen thấy ở hắn, cô đã gần như liếc một cái nhìn hốt hoảng vào hắn, trước khi kịp dừng bản thân lại và thay vì thế ngồi ngắm nghía một cái móng tay như thể cô phát hiện ra một chỗ xước trên lớp sơn bóng. “Quá là nhiều tiền ném đi cho thứ gì đó ngắn ngủi đấy. Tình dục vốn rẻ mạt ; với một trăm ngàn đô anh có thể mua tình dục bất kỳ lúc nào.”



    Vẫn vậy, gã sát thủ vẫn đợi, lặng im như một xác chết. Gã đã đưa ra lời yêu cầu, điều duy nhất cần quyết định là Rafael có chấp nhận nó hay không. Bằng cách không nói một lời nào gã đã nói thẳng ra rằng gã sẽ không nhận số tiền được đề nghị ; thay vì thế gã sẽ quay lưng bước đi, và chắc chắn rằng Rafael sẽ không bao giờ còn nhận được sự phục vụ của gã khi hắn cần đến nữa. Điều tồi tệ nhất – Drea không muốn nghĩ đến chuyện tồi tệ nhất có thể xảy ra là gì. Với một gã thế này, bất kỳ điều gì cũng có thể xảy ra.



    Rafael đột ngột nhìn vào Drea, ánh nhìn của hắn lạnh lẽo tối tăm và suy tính. Cô hít vào một lượng lớn không khí, hoảng sợ bởi sự lạnh lẽo đột ngột ấy, bởi sự toan tính ngầm ấy. Có phải hắn đang thực sự xem xét lại vấn đề, ước đoán cái giá đưa ra nếu hắn tiếp tục nói không không ?



    “Nghĩ lại thì,” hắn đăm chiêu, “có lẽ tôi phải tự thuyết phục bản thân. Tình dục vốn rẻ mạt, và tôi, cũng có thể, làm rất nhiều thứ với một trăm ngàn đô.” Hắn rời tay khỏi bờ vai của Drea rồi đứng dậy, rũ thẳng quần với một động tác khiến nếp quần thẳng thớm đúng chỗ. “Một lần thôi, anh đã nói vậy. Tôi có một vụ ở phía kia thành phố sẽ khiến tôi mất khoảng năm giờ, thế là hơn cả đủ phải không.” Hắn dừng lại, rồi nhẹ nhàng nói thêm, “Đừng tổn hại cô ấy.” Rồi không hề nhìn lại cô lấy một lần, hắn bước xuyên qua căn phòng khách tiến về phía cửa.



    Cái gì? Drea bật thẳng dậy, không thể nghĩ được gì. Hắn đang nói gì? Hắn đang làm gì? Đây chỉ là đùa thôi, phải không? Phải không?



    Drea ghim chặt ánh nhìn tuyệt vọng, không thể tin được của cô vào tấm lưng của Rafael khi hắn bước về phía cánh cửa. Hắn không có ý đó. Hắn không thể có ý đó. Có thể ngay bây giờ hắn sẽ quay người lại và cười, thích thú trước trò đùa của hắn về chi phí cho gã sát thủ, không thèm để ý rằng hắn gần như khiến cô lên cơn đau tim. Cô sẽ không quan tâm đến việc hắn dọa cô gần chết, cô sẽ không phàn nàn một lời nào về chuyện này với hắn, chỉ cần hắn ngừng bước thôi, chỉ cần hắn quay người và nói, “Mày thực sự nghĩ tao nghiêm túc sao?”



    Không thể nào hắn lại đem cô cho gã sát thủ, không thể nào –



    Rafael vươn tới cánh cửa, mở nó ra ... và bỏ đi.



    Chỉ vừa đủ để thở, phổi cô thắt lại bởi cơn triều cường của sự hoảng loạn đang đe dọa bóp nghẹt cô, Drea nhìn chằm chằm không chớp mắt vào cánh cửa đó. Hắn sẽ mở nó ra ngay bây giờ, và cười. Bất kỳ phút nào ngay thôi, Rafael sẽ quay lại.



    Cô không hề nhìn vào gã sát thủ, không cử động, không chớp mắt, hoàn toàn chết đứng tại chỗ. Từng nhịp mạch đập của chính cô gầm rống trong tai, tiếng tim đập thình thịch như tiếng sấm rền. Sự khổng lồ bởi những gì Rafael vừa làm quá đàn áp khiến cô không thể xử lý nó. Cơ thể và phần lớn não bộ của cô đông cứng, nhưng một phần trí não cô vẫn hoạt động, vẫn hiểu thấu được rằng Rafael vừa mới ném cô làm mồi cho sư tử và bước đi mà không hề lưỡng lự hay một chút ngoái đầu nhìn lại.



    Gã sát thủ di chuyển vào trong tầm nhìn của cô, lặng lẽ tiến về phía cánh cửa và khóa nó lại - tất cả các khóa, cái chốt cửa, ngay cả cái xích an toàn cũng trượt vào cái khe rãnh của nó. Không một ai có thể bước vào, kể cả với một cái chìa khóa trong tay, mà không báo động gã cả.



    Cơ thể cô sực hồi tỉnh và cô bỏ chạy, những tiếng lách cách bởi đôi gót nhọn hơn mười phân vang lên trên nền đá cẩm thạch. Cơ thể cô tự động phản ứng, bị thúc đẩy bởi sự tuyệt vọng, mà không có chút nghĩ ngợi hay suy tính nào cả. Cô lao về phía hành lang, rồi như chợt nhận ra, cô đột ngột phanh lại khi não cô đuổi kịp với phản ứng của cơ thể. Cuối hành lang là những căn phòng ngủ, và đó là nơi cuối cùng cô muốn lao vào.



    Cô tuyệt vọng nhìn quanh. Căn bếp ... nơi có những con dao, một cái vồ đập thịt – có lẽ cô có thể tự vệ bằng –



    Chống lại ? Bất kỳ nỗ lực nào của cô cũng sẽ chỉ trở thành trò cười cho gã - hoặc, tệ hơn, khiến gã nổi giận, thậm chí có lẽ là đủ nổi giận để giết cô. Chỉ trong vòng vài phút, mục tiêu của cô đã thay đổi từ lẩn tránh chuyển sang chỉ đơn giản là sống còn. Cô không muốn chết. Bất kể gã có hung bạo với cô thế nào, bất kể gã định làm gì, cô không muốn chết.



    Chẳng có nơi nào an toàn cả, không có nơi nào để cô có thể trốn cả. Nhưng thậm chí dù biết rõ điều đó, thừa nhận nó, cô cũng không thể chỉ đứng đây ; chẳng có nơi nào khác để đi, chẳng có cách nào để chặn gã cả, cô phóng thẳng ra ban công, ngay phía trên thành phố. Cô tới chỗ bức tường và chẳng thể đi xa hơn được, trừ khi cô định thử bay, và bản năng tự vệ của cô quá mạnh để cho phép điều đó. Chỉ cần cô vẫn còn đang sống, cô sẽ cố ở nguyên trạng thái đó.



    Mò mẫm cô vươn ra và nắm lấy tay vịn trên đỉnh bức tường, những ngón tay cô khóa chặt trên phần kim loại khi cô nhìn chằm chằm vào khoảng không. Công viên Trung tâm trải dài bên dưới cô, những chú chim liệng cánh phía dưới, và phía trên những đám mây trắng đang hờ hững lượn lờ là màu xanh trong trẻo của bầu trời. Những tia nắng chói chang chạm trên mặt cô, trên bờ vai và cánh tay trần của cô, trong khi một cơn gió nhẹ thoảng qua trêu đùa với những lọn tóc quăn quăn. Cô cảm thấy mình phân cách với tất cả những thứ đó, không gì trong chúng là thật cả, kể cả lượng nhiệt của mặt trời tỏa lan trên má cô.



    cảm thấy gã tới gần, cảm thấy gã dừng lại khi gã gần ngay phía sau cô. Cô không hề nghe thấy gã, không hề nghe ra bất kỳ một tiếng động nào ngoài những tiếng ồn ã văng vẳng của thành phố bên dưới ; dẫu vậy cô vẫn biết hắn ở đó. Mọi mạch máu trên da cô thét lên báo động, nói với cô rằng Cái Chết đang gần kề và chạm tới cô.



    Bàn tay gã chạm đến đường cong trần trụi trên bờ vai cô.



    Cơn hoảng loạn nổ bùng trong não cô, xóa bỏ hoàn toàn mọi suy nghĩ và hành động. Cô không phản ứng gì, không thể phản ứng. Cô chỉ đứng đó, run lên bần bật, bởi cô chẳng thể nào cử động hay làm bất kỳ điều gì nhiều hơn, hoặc kể cả ít hơn.



    Thật chậm rãi, như thể gã đang thưởng thức bề mặt mịn màng trên làn da cô, gã ve vuốt xuống theo chiều dài cánh tay cô. Bàn tay hắn thật cứng cáp và ấm áp, những ngón tay và lòng bàn tay ráp nhám đầy vết chai, nhưng cái chạm của hắn thì có kiềm chế, thậm chí là ... dịu dàng? Cô đã mong chờ sự hung bạo, chuẩn bị đối phó với nó, và quá tập trung để sống sót đến nỗi cô chẳng thể tiếp thụ được tính xác thực của sự âu yếm. Những giác quan của cô quay cuồng như thể gã vừa mới đấm cô.



    Bàn tay đang trượt xuống của gã chạm tới những ngón tay cô, những ngón tay vẫn đang bấu chặt lấy tay vịn lan can, và nhẹ nhàng mơn trớn trên những ngón tay ấy trước khi đảo chiều và lại chậm rãi dịch chuyển dọc lên trên như khi xuống. Khi gã lên tới bả vai cô gã không hề dừng lại, mà vẫn tiếp tục lướt lên đến cổ cô, nơi gã đã vén những lọn tóc quăn của cô sang bên và trượt những đầu ngón tay qua cổ họng, qua phần cong nơi quai hàm, trượt trên những đường gân mong manh trên những phần da thịt và dây chằng, gửi những cơn rùng mình đuổi khắp toàn bộ cơ thể cô. Sau một chốc gã chuyển sự chú ý sang phần quai áo lụa của cô, chơi đùa với nó, luồn những ngón tay bên dưới nó, lần theo đường viền vải xuống phía dưới. Nếu lúc trước gã không nhận ra rằng cô không có mặc áo con thì bây giờ gã hẳn là đã biết.



    “Thở,” gã nói, từ đầu tiên gã nói với cô. Chất giọng trầm thấp, hơi thô của gã khiến từ ấy trở thành một mệnh lệnh.



    Cô làm theo, hổn hển hít lấy không khí và chỉ khi đó mới nhận ra, bằng sự thả lỏng gắt gay trong buồng phổi, rằng cô vẫn đang nín lấy hơi thở mình lâu đến nỗi cô gần như sắp ngất đi.



    Thật chậm rãi, vẫn thật chậm rãi, gã lướt bàn tay xuống theo hai bên hông cô, hơi nóng từ sự động chạm của gã thấm qua lớp vải mỏng manh. Gã chạm đến phần dưới cùng của cái váy bó rồi những ngón tay của gã lần xuống dưới lớp vải, thăm dò cạp lưng quần con mềm mại của cô, tuột xuống và xoay tròn. Bây giờ gã cũng đã biết rằng cô không có mặc quần con rồi. Drea nuốt xuống cục nghẹn trong cổ họng và nhắm nghiền mắt lại.



    Việc cô nhắm mắt là một hành động bản năng để không cho hắn tiếp cận, để nới rộng khoảng cách giữa cô và hiện tại đang xảy ra tại đây, ngay lúc này, nhưng thay vì thế hành động của cô dường như lại càng khiến tất cả các giác quan của cô nhạy cảm hơn. Ung dung gã di bàn tay xuống bụng cô và, vì không có gì khác khiến cô bị sao lãng, mọi sự tập trung của cô chốt lại trên cái chạm ấy với cường độ mãnh liệt đến gần như đau đớn. Mọi thớ thịt trong cô cuộn lại, toàn bộ cơ thể cô thắt chặt khi gã cứ tiến dần lên, dần lên, trong khi cô chờ đợi, một lần nữa nghẹt thở.



    Bàn tay gã hoàn toàn đặt trên bên vú trái của cô, và không khí dồn lên ào ạt trong phổi cô. Gã giữ lấy bên vú ấy, vuốt ve nó, khum khum lòng bàn tay lại như thể đong đếm sức nặng của nó. Ngón tay cái của gã búng qua đầu vú nhạy cảm, bề mặt ram ráp xướt qua, cho đến khi đầu vú của cô cứng lại và dựng đứng lên ; rồi gã chuyển sang bên vú kia và lặp lại quá trình ấy.



    Một lần nữa những giác quan trong cô quay cuồng. Khoái lạc từ sự mơn trớn ấy khiến mọi suy nghĩ của cô hỗn loạn, để lại cô hổn hển và hổn hển tìm kiếm một chỗ bấu víu, một thứ gì đó để giữ cô đứng lại trên mặt đất. Bất kể cô tưởng những gì gã định làm là gì, nó đều không phải là ... thứ này.



    Gã cúi đầu xuống và hơi nóng từ miệng gã, sự mềm mại nơi môi gã, chạm tới gần hơn đến dây chằng nhạy cảm bên cổ cô cùng lúc khi gã dướn người và ép toàn bộ cơ thể gã vào sau cô, từ bờ vai đến tận đầu gối. Ôi, Chúa ơi, gã nóng quá. Cô vốn cảm thấy lạnh, nhưng hơi nóng từ gã lại thiêu sống cô. Cô đã dốc hết sức để chuẩn bị đối đầu với sự hung bạo, nhưng gã tuồn vào dưới bức thành bảo vệ của cô chỉ với một cái chạm nhẹ nhàng.



    “Tôi sẽ không làm em đau,” gã thì thầm, bờ môi gã lướt dọc trên da cô khi gã trượt bàn tay kia của gã xuống dưới phần áo trên của cô. Gã đùa cợt với ngực cô, ve vuốt chúng, búng qua những đầu vú, trong khi miệng hắn hạ trên cổ cô khiến dạ dày cô lại quặn lại lần nữa như thể cô đang nằm trên một chiếc thuyền, nổi lên rồi lại hạ xuống trong những đợt sóng triều cường khiến con người ta điên đảo.



    Cô không biết được họ đã đứng đó bao lâu rồi, chỉ cảm thấy được những khoái lạc hoang tàn cứ trào lên rồi lại lên cao mãi. Cô đã lạc đi, giữa biển cả bao la mà chẳng có lấy một cái la bàn. Điều này quá xa vời so với những kinh nghiệm và sự trông đợi của cô khiến cô chẳng biết phải làm gì. Khoái lạc ư? Mối quan hệ của cô với Rafael tất cả đều nằm ở chỗ làm sao để khiến hắn thỏa mãn ; khoái lạc của cô không hề là một phần trong nó tý nào. Cô đã chấp nhận điều đó, tập trung vào làm mọi thứ để khiến hắn thỏa thê no đủ. Lần cuối cùng có một người đàn ông thử làm cô thỏa mãn là khi nào nhỉ ? Những ký ức quá lơ mờ, đã quá lâu rồi từ khi cô ngừng mong đợi bất kỳ sự hưởng thụ cá nhân nào. Giờ đây khi cảm thấy nó, dưới hai bàn tay – theo đúng nghĩa đen - của một gã sát thủ máu lạnh, quả thật là choáng váng.



    Gã kéo đầu vú cô, nhẹ nhàng bấu véo, và cảm giác ấy đủ sắc để gửi cả một luồng kích thích thẳng xuống phần dưới háng cô. Cô tìm thấy bản thân với lên trên và ra đằng sau, cơ thể cô tự động uốn cong vào trong vòng tay gã khi những ngón tay của cô trượt quanh gáy gã, tìm thấy, cảm thấy được những bắp cơ cứng cáp và căng phồng. Cô bám dính, níu kéo, nghe thấy những âm thanh rên rỉ mời gọi mà cô đang phát ra, cảm thấy được cái chỏm căng cứng dưới quần gã khi cô chà sát phần mông qua nó. Những phần thịt nơi bụng cô lại quặn lại lần nữa, lần này không hề trong trạng thái đề phòng, và cô cố để quay người lại về phía gã.



    Gã giữ cô ở nguyên vị trí cũ, giữ cô quay mặt về phía lan can, cả thành phố trải dài trước mặt và bên dưới họ. Cô thấy được gã giật mạnh cái eo lưng co giãn của quần cô, cảm thấy được sự buốt lạnh đột ngột của không khí tràn trên cặp mông trần của cô khi gã kéo lớp lụa xuống dưới, cảm thấy sự căng ra của lớp vải co dãn quanh đùi cô.



    Sự sợ hãi lại trào dâng lần nữa, một lần nữa hòa quyện với sự hoài nghi và hoảng loạn. Ở đây? Ngay nơi ban công này, ngoài trời, nơi bất kỳ ai cũng có thể nhìn thấy họ? Đường phố ở quá xa bên dưới để có ai có thể nhìn thấy, nhưng còn những người trong những tòa xung quanh? Ông nhòm nhan nhản trong cái thành phố này, có cả ngàn, cả ngàn người nhòm lén, dò xét hàng xóm của họ, và chắc chắn là FBI hoặc DEA hoặc ai đó đang theo dõi Rafael, điều đó có nghĩa là họ cũng đang theo dõi cô – và người đàn ông này đang giữ cô nửa trần truồng ngay trên ban công này.



    Gã lại dịch gần vào lần nữa, lẩm nhẩm cái gì đó khẽ khàng và êm dịu. Gã dựa sát vào phần lõa lồ của cô, và bàn tay gã di chuyển vào giữa chúng. Cô nghe thấy tiếng loạt xoạt của một cái khóa kéo, khuỷu tay gã nhẹ đẩy vào giữa hai bờ mông cô, làm cô hoảng hốt đến nỗi cô bật thét lên, rồi cô nhận biết chẳng gì ngoài sự phơi bày đau đớn của chính cô và sức ép nặng nề của cái đó trần trụi của gã ngay lối vào của cơ thể cô.



    “Cúi xuống một chút.”



    Bàn tay gã đè lên phần gáy cô đảm bảo rằng cô tuân lệnh. Chân gã luồn vào giữa hai chân cô, tách chúng ra xa nhất có thể dưới hạn chế bởi lớp quần quanh đùi cô. Gã chùng gối xuống, hạ thấp người cho một góc tốt hơn, và với bàn tay kia gã cọ nhẹ đầu mập mạp của gã vào nơi cửa vào của cô, làm ẩm ướt cả cô và gã. Rồi gã đẩy lên và xâm nhập vào trong cô, sự xâm nhập ấy chậm và khó khăn.



    Drea đau quặn lại, như một con sâu bị mắc vào lưỡi câu. Những bắp thịt nơi đùi cô căng ra rồi thả lỏng, run rẩy. Gã đỡ lấy cô, kéo phần lưng cô về phía gã, giữ yên cô khi gã từ từ rút ra rồi lại đẩy vào lần nữa. Tay phải gã giữ cô khóa lại với người hắn, trong khi bàn tay trái của gã đưa xuống và lách vào giữa hai bờ cổng vào của cô. Gã vân vê những ngón tay quanh âm đạo của cô, bắt giữ nó khi gã di chuyển bên trong cô, tới rồi lui, tới rồi lui, chiều dài mập mạp căng cứng của gã chạm tới thứ gì đó bên trong cô - điểm G của cô, có lẽ thế - Chúa toàn năng, cô không biết, tất cả những gì cô biết là cô đang đạt đến cực khoái quá nhanh đến nỗi cô không thể nghĩ, rồi cô lên đỉnh, quá mạnh bạo, những múi cơ bên trong cô vắt lấy gã, và những âm thanh thuần thú tính của sự thỏa mãn toạc ra từ họng cô.



    Cô suýt nữa là ngã nhào về phía trước nếu không có vòng kìm kẹp của gã. Gã rút ra khỏi cô và quay người cô lại, ôm lấy cô cho đến khi cô ngừng hổn hển và run rẩy, cho đến khi cô ngừng khóc. Tại sao cô lại bật khóc thế này ? Cô chưa bao giờ khóc, ít nhất là khóc thật. Vậy mà giờ đây hai má cô ướt đẫm, cô thở dốc và nhát gừng. Cô cố để lấy lại bình tĩnh và, khi cô làm được, cô mở mắt ra và nhìn lên, gặp phải ánh nhìn của gã, và lại một lần nữa mất hết mọi hơi thở.



    Cô đã nghĩ mắt hắn có màu nâu, nhưng giờ đây cô thấy chúng có màu nâu lục nhạt, từ ấy cũng vẫn hoàn toàn chẳng phải là từ đúng để diễn tả màu sắc mà cô nhìn thấy trong mắt gã : không chỉ có màu nâu, xanh lá và vàng, mà còn có màu xanh dương, màu xám và đen thêm vào nữa, và có cả một vằn trắng. Màu mắt ấy làm cô nhớ đến loại ngọc mắt mèo sẫm màu, đổ đầy những màu sắc rực rỡ. Ánh nhìn của gã cũng không hề lạnh lẽo; cô cảm thấy bị thiêu đốt bởi sức nóng mà cô nhìn thấy ở đó, những khao khát mãnh liệt. Gã chẳng hề nguội đi tý nào cả, điều này trái ngược hoàn toàn với bất kỳ kinh nghiệm nào mà cô từng có. Một khi một gã đàn ông đã lên đến đỉnh, kẻ đó sẽ mất hứng thú chơi tiếp. Nhưng người đàn ông này vẫn cứng, vẫn sẵn sàng, và –



    “Anh không hề lên đỉnh,” cô buột miệng, thình lình nhận ra.



    Gã bắt đầu đưa cô bước về phía cánh cửa kính, bế thốc cô lên khi cái quần của cô chuẩn bị tuột hẳn xuống. “Chỉ một lần thôi, có nhớ không ?” gã nói, ánh mắt gã rực sáng mãnh liệt. “Cho đến khi tôi đến đỉnh, tất cả chỉ tính là một lần thôi.”
    Lần sửa cuối bởi Mr.Còi, ngày 12-16-2010 lúc 05:16 PM. Lý do: @@


  2. # ADS
    Circuit advertisement Google Adsense image
    Ngày tham gia
    Always
    Bài viết
    Many
    Circuito Google Adsense

 

 

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Các Chủ đề tương tự

  1. bức thư của PRINCESS KING LINDA ZONGOSON
    Bởi doimattrongdem trong diễn đàn Cuộc sống đó đây
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 04-26-2010, 07:03 PM

Visitors found this page by searching for:

doc truyen death angel

truyen cua linda howard

truyen death angel linda howard

death angel của linda howard

truyen death angel

linda howard truyện dịch

death angel linda howard chuong 7

tieu thuyet cua linda howard

doc truyen death angel cua linda howard

truyện death angel của linda howard

death angel đọc sách

tiểu thuyết death angel của linda howard

truyen linda howard

death angel cua linda howard

doc truyen cua linda howard

truyen death angel cua linda howard

death angel linda howard

linda howard death angel dichtruyện death angeltruyen dich cua linda howardtruyen dich linda howardtruyện của linda howarddoc truyen all g cua linda howardtruyen dich tieu thuyet cua linda howardxem tieu thuyet death angle

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  

2991
Lượt xem